Chào mừng quý vị đến với Website của Nguyễn Kỳ Anh Vũ.
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy đăng ký thành viên tại đây hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
" Thời gian" - Bài thơ thể hiện một khát khao cao thượng của Hàn Mac Tử

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Hang Nga (trang riêng)
Ngày gửi: 23h:11' 06-10-2009
Dung lượng: 23.5 KB
Số lượt tải: 31
Nguồn:
Người gửi: Hang Nga (trang riêng)
Ngày gửi: 23h:11' 06-10-2009
Dung lượng: 23.5 KB
Số lượt tải: 31
Số lượt thích:
0 người
Từ xưa tới nay các thi sĩ đều rất nhạy cảm với sự trôi chảy của thời gian. Xuân Diệu thì vộivàng , cuống quít:
" Mau vơi chứ, vội vàng lên với chứ
Em , Em ơi tình non sắp già rồi"
Xuân Quỳnh thì âu lo:
" Cuộc đời tuy dài thế
Năm tháng vẫn đi qua
Như biển kia dẫu rộng
Mây vẫn bay về xa"
Đoàn Phú Tứ thì thâm trầm, nhưng đằng sau sự thâm trầm ấy là cả một nỗi niềm tiêcs nuối mênh mông:
" Màu thời gian không xanh
Màu thời gian tím ngát
Hương thời gian không nồng
Hương thời gian thanh thanh"
Hàn Mạc Tử cũng viết về thời gian với rất nhiều tiếc nuối, và với triết lí rất sâu sắc. Ai mà chăngr tiếc những ngày xanh của đời mình. Thi nhân không chỉ tiếc " những thời xanh" mà còn tiếc cả mùi vị thơm tho của một cuộc tình, tiếcvì không tìm được một tấm lòng kiên trinh của ai đó trong lớp bụi thời gian của những tháng ngày xanh tươi đẹp ấy:
" Còn đâu tráng lệ những thời xanh
Mùi vị thơm tho một ái tình
Đố kiếm cho ra trong lớp bụi
ít nhiều hơi hám của kiên trinh"
Thi nhân còn xót xa bởi
" Đừng tưởng ngàn xưa còn phảng phất
Nơi làn gió nhẹ lúc ban đêm"
Và tiếc thay cả linh hồn nữa đã ở lại cõi hư vô của quá khứ không về nữa mất rồi:
" Hồn xưa tự ấy không về nữa
ở cõi hư vô dấu đã chìm"
Có gì như đắng cay trong những dòng thơ này. Hàn Mạc Tử đang ở giữa thời xanh, mà lại tiếc nuối thời xanh. Khi viết bài thơ này thi nhân chắc đã không được sống cuộc đời như chúng ta nữa, nên mới có tâm trạng tiếc nuối day dứt đến như thế.
Ơ khổ thơ tứ ba, thi nhân triết lí:
" Chỉ có trăng sao là bất diệt
Cái gì khác nữa thảy đi qua"
Trăng sao là những cái tồn tại vĩnh cửu cùng thời gian, còn tất thảy những thứ khác đều sẽ qua đi cả tình yêu, cả hạnh phúc, cả cuộc đời, cả mơ ước và cả đam mê....Nhưng đến hai câu cuối của khổ thơ này nhà thơ lại đưa ra một mệnh đề đối lập với mệnh đề trước:
" Tây Thi nàng hỡi bao nhiêu tuổi
Vẻ đẹp mê tơi vẫn nõn nà"
Thì ra chỉ có vẻ đẹp trong truyền thuyết mới còn mãi với thời gian. Còn mãi chứ không phải là tồn tại mãi. Và vẻ đẹp đó là vẻ đẹp mà thi nhân không bao giờ có được. Nhạy cảm với sự trôi chảy của thời gian vốn là đặc tính của các thi sĩ. Thời gian trôi đồng nghĩa với cái mất và cái còn. Thôi Hiệu cũng đã từng viết về điều này qua bài " Hoàng Hạc Lâu" nổi tiếng:
" Tích nhân dĩ thừa Hoàng Hạc khứ
Thử địa không dư Hoàng Hạc Lâu
Hoàng Hạc nhất khứ bất phục phản
Bạch vân dĩ tải không du du"
Người xưa và Hạc vàng đều đã đi mất, hiện giờ chỉ còn lại Lầu Hoàng Hạc và mây trắng bay trên trời. Cái còn và cái mất, giữa chúng là thời gian. Thời gian chính là
" Mau vơi chứ, vội vàng lên với chứ
Em , Em ơi tình non sắp già rồi"
Xuân Quỳnh thì âu lo:
" Cuộc đời tuy dài thế
Năm tháng vẫn đi qua
Như biển kia dẫu rộng
Mây vẫn bay về xa"
Đoàn Phú Tứ thì thâm trầm, nhưng đằng sau sự thâm trầm ấy là cả một nỗi niềm tiêcs nuối mênh mông:
" Màu thời gian không xanh
Màu thời gian tím ngát
Hương thời gian không nồng
Hương thời gian thanh thanh"
Hàn Mạc Tử cũng viết về thời gian với rất nhiều tiếc nuối, và với triết lí rất sâu sắc. Ai mà chăngr tiếc những ngày xanh của đời mình. Thi nhân không chỉ tiếc " những thời xanh" mà còn tiếc cả mùi vị thơm tho của một cuộc tình, tiếcvì không tìm được một tấm lòng kiên trinh của ai đó trong lớp bụi thời gian của những tháng ngày xanh tươi đẹp ấy:
" Còn đâu tráng lệ những thời xanh
Mùi vị thơm tho một ái tình
Đố kiếm cho ra trong lớp bụi
ít nhiều hơi hám của kiên trinh"
Thi nhân còn xót xa bởi
" Đừng tưởng ngàn xưa còn phảng phất
Nơi làn gió nhẹ lúc ban đêm"
Và tiếc thay cả linh hồn nữa đã ở lại cõi hư vô của quá khứ không về nữa mất rồi:
" Hồn xưa tự ấy không về nữa
ở cõi hư vô dấu đã chìm"
Có gì như đắng cay trong những dòng thơ này. Hàn Mạc Tử đang ở giữa thời xanh, mà lại tiếc nuối thời xanh. Khi viết bài thơ này thi nhân chắc đã không được sống cuộc đời như chúng ta nữa, nên mới có tâm trạng tiếc nuối day dứt đến như thế.
Ơ khổ thơ tứ ba, thi nhân triết lí:
" Chỉ có trăng sao là bất diệt
Cái gì khác nữa thảy đi qua"
Trăng sao là những cái tồn tại vĩnh cửu cùng thời gian, còn tất thảy những thứ khác đều sẽ qua đi cả tình yêu, cả hạnh phúc, cả cuộc đời, cả mơ ước và cả đam mê....Nhưng đến hai câu cuối của khổ thơ này nhà thơ lại đưa ra một mệnh đề đối lập với mệnh đề trước:
" Tây Thi nàng hỡi bao nhiêu tuổi
Vẻ đẹp mê tơi vẫn nõn nà"
Thì ra chỉ có vẻ đẹp trong truyền thuyết mới còn mãi với thời gian. Còn mãi chứ không phải là tồn tại mãi. Và vẻ đẹp đó là vẻ đẹp mà thi nhân không bao giờ có được. Nhạy cảm với sự trôi chảy của thời gian vốn là đặc tính của các thi sĩ. Thời gian trôi đồng nghĩa với cái mất và cái còn. Thôi Hiệu cũng đã từng viết về điều này qua bài " Hoàng Hạc Lâu" nổi tiếng:
" Tích nhân dĩ thừa Hoàng Hạc khứ
Thử địa không dư Hoàng Hạc Lâu
Hoàng Hạc nhất khứ bất phục phản
Bạch vân dĩ tải không du du"
Người xưa và Hạc vàng đều đã đi mất, hiện giờ chỉ còn lại Lầu Hoàng Hạc và mây trắng bay trên trời. Cái còn và cái mất, giữa chúng là thời gian. Thời gian chính là
 






Các ý kiến mới nhất