Chào mừng quý vị đến với Website của Nguyễn Kỳ Anh Vũ.
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy đăng ký thành viên tại đây hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
Đoạn trường vô thanh(Phạm Thiên Thư)

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn: st
Người gửi: Nguyễn Kỳ Anh Vũ (trang riêng)
Ngày gửi: 03h:23' 11-04-2009
Dung lượng: 67.9 KB
Số lượt tải: 2
Nguồn: st
Người gửi: Nguyễn Kỳ Anh Vũ (trang riêng)
Ngày gửi: 03h:23' 11-04-2009
Dung lượng: 67.9 KB
Số lượt tải: 2
Số lượt thích:
0 người
Xưa là giọt lệ (Phạm Thiên Thư, Việt Nam)
Đoạn trường Sổ gói tên hoa Xưa là giọt lệ nay là hạt châu Vô thanh như tiếng reo ca bát ngát của nhật nguyệt khiến giọt lệ Vương Thuý Kiều trở thành sợi mây hồng cất cánh vèo bay qua tài mệnh nhị tướng kết nên hạt minh châu viên xá lợi của bậc nguyện vào địa ngục là thái độ tịch nhiên sấm sét của người vác thập tự trong cuộc đoạn trường là vòm trời xanh biếc Việt tính khai mở sau thi hào Nguyễn Du chiếc cầu hư ảo khói sương đưa giả tướng ngôn ngữ rã rời trong một vài trống canh mua vui dưới ngọn Hồng Lĩnh trên ba ngàn dòng thơ cô đọng cỏ hoa sau ba mươi năm tơ tưởng Thuý Kiều và thưa: Những hạt lệ đã nổi cánh thiên hương. 25-7-1972 Phạm Thiên Thư Nhuận sắc Đoạn Trường Vô Thanh Một đêm nằm mơ, ở đất Tân Bình - gặp Người Đẹp tặng tấm gương soi và cây bút. Tỉnh dậy, mới biết ấp trang Vô Thanh trên ngực mà ngủ quên - Tự nghĩ mặt mày mỗi ngày còn phải rửa lại, huống chi là hư truyện đã viết cách nay trên hai mươi năm - đọc lại lắm chỗ chẳng được như lòng... Nên đêm nay, khêu đèn dầu hao, tựa mảnh trăng tròn hơn ngoài cửa, mượn Người Đẹp ngọn ý bút, nhuận sắc lại Vô Thanh, cốt để tự soi mình vậy - Nay thêm đôi dòng tạ tội. 21-4-1992 Phạm Thiên Thư Bức thứ nhất: (Giãi bày tâm thức, Thuý Kiều sau cuộc đoạn trường) Lòng như bát ngát mây xanh Thân như sương tụ trên cành Đông mai Cuộc đời - chớp loé, mưa bay Càng đi, càng thấy dặm dài nỗi không Thân Tâm Bệnh - nghiệp trần hồng Lênh đênh trầm nguyệt, bềnh bồng phù vân Giam trong Tài, Mệnh, Giả, Chân Trăm năm hồ dễ một lần bay cao Đau lòng chuốt tiếng đàn nao Năm cung nước chảy lại chao phận mình (10) Đời Kiều trải mấy nhục vinh Ngã, Nhân đã vượt, thế tình đã qua Đoạn Trường sổ gói tên Hoa Xưa là Giọt Lệ - nay là Hạt Châu
Nguồn: Phạm Thiên Thư, Đoạn trường vô thanh, NXB Văn Nghệ, 2006
II. Sớm tếch bến hồng
Thơ » Việt Nam » Phạm Thiên Thư » Đoạn trường vô thanh » II. Sớm tếch bến hồng
Bức thứ hai: (Thực chất tình yêu Kim, Kiều) Đền nhau tơ tóc duyên đầu Ba năm – trăng dãi hoa dầu thế thôi Ý người – sóng nổi, mây trôi Chốn xa tìm đến, đến rồi - lại đi Hiên Thu lần lữa cầm kỳ Chén quỳnh lạnh rượu, câu thi biếng vần (20) Trước còn nể nguyệt ươm Xuân Lần hồi lối cũ sương ngần hạt sa Kể từ hương lửa một nhà Phôi pha - thì nhớ, đậm đà - thì quên Kiều xưa như suối qua triền Rêu khô lệ đợi, trăng phiền dáng theo *** Ngựa dong, phố sớm, thôn chiều Lang thang vó rụng, tiêu điều bụi bay Chàng Kim dường tỉnh dường say Mây xuôi nhớ tóc, hoa lay nhớ người (30) Mười lăm năm lại đơm tươi Duyên may, bọt sóng chim trời gặp nhau Lan xưa in đáy dòng sầu Trách chi con suối nhạt màu thời gian Trăng nao man mác tơ đàn Chừ nghe hờ hững đôi làn khói bay Lò trầm ai chửa ngừng tay Mà sao hơi lạnh như ngày mưa thưa Vui giờ nuối cái buồn xưa Chút gì để nhớ, để chờ, để không... (40) Tưởng đàn nối nhịp tơ đồng Thuyền trăng sớm tếch bến hồng bay lên Chơi vơi trong cõi diệu huyền Đời Kiều dệt một trường thiên tuyệt vời
Nguồn: Phạm Thiên Thư, Đoạn trường vô thanh, NXB Văn Nghệ, 2006
III. Ruổi rong nhật nguyệt
Thơ » Việt Nam » Phạm Thiên Thư » Đoạn trường vô thanh » III. Ruổi rong nhật nguyệt
Bức thứ ba: (Vẽ cuộc du sơn, Kiều nhìn đôi hài của mình, ngộ ra mọi cuộc tìm kiếm bi đát của kiếp người) Nửa Thu nhân tiết đẹp trời Non nghiêng - bút dựng, mây dời - mực sa Thênh thang cáng gấm, tàn hoa Chàng Kim ngựa trước, áo nhoà sắc cây Một nhà lên núi xem mây Rèm thưa hoa động, dấu giày sương đơm (50) Kiệu dừng bãi núi cỏ thơm Lên cao mới biết là đường quanh co Giải sông xanh vẳng câu hò Lau vàng thấp thoáng cánh cò về trưa Bà Vương chỉ áng mây đưa: Chân trời mờ mịt, quê xưa chốn nào Cuối thu hẳn chớm bông đào Vườn ta – ai biết giờ vào tay ai Thân già
Đoạn trường Sổ gói tên hoa Xưa là giọt lệ nay là hạt châu Vô thanh như tiếng reo ca bát ngát của nhật nguyệt khiến giọt lệ Vương Thuý Kiều trở thành sợi mây hồng cất cánh vèo bay qua tài mệnh nhị tướng kết nên hạt minh châu viên xá lợi của bậc nguyện vào địa ngục là thái độ tịch nhiên sấm sét của người vác thập tự trong cuộc đoạn trường là vòm trời xanh biếc Việt tính khai mở sau thi hào Nguyễn Du chiếc cầu hư ảo khói sương đưa giả tướng ngôn ngữ rã rời trong một vài trống canh mua vui dưới ngọn Hồng Lĩnh trên ba ngàn dòng thơ cô đọng cỏ hoa sau ba mươi năm tơ tưởng Thuý Kiều và thưa: Những hạt lệ đã nổi cánh thiên hương. 25-7-1972 Phạm Thiên Thư Nhuận sắc Đoạn Trường Vô Thanh Một đêm nằm mơ, ở đất Tân Bình - gặp Người Đẹp tặng tấm gương soi và cây bút. Tỉnh dậy, mới biết ấp trang Vô Thanh trên ngực mà ngủ quên - Tự nghĩ mặt mày mỗi ngày còn phải rửa lại, huống chi là hư truyện đã viết cách nay trên hai mươi năm - đọc lại lắm chỗ chẳng được như lòng... Nên đêm nay, khêu đèn dầu hao, tựa mảnh trăng tròn hơn ngoài cửa, mượn Người Đẹp ngọn ý bút, nhuận sắc lại Vô Thanh, cốt để tự soi mình vậy - Nay thêm đôi dòng tạ tội. 21-4-1992 Phạm Thiên Thư Bức thứ nhất: (Giãi bày tâm thức, Thuý Kiều sau cuộc đoạn trường) Lòng như bát ngát mây xanh Thân như sương tụ trên cành Đông mai Cuộc đời - chớp loé, mưa bay Càng đi, càng thấy dặm dài nỗi không Thân Tâm Bệnh - nghiệp trần hồng Lênh đênh trầm nguyệt, bềnh bồng phù vân Giam trong Tài, Mệnh, Giả, Chân Trăm năm hồ dễ một lần bay cao Đau lòng chuốt tiếng đàn nao Năm cung nước chảy lại chao phận mình (10) Đời Kiều trải mấy nhục vinh Ngã, Nhân đã vượt, thế tình đã qua Đoạn Trường sổ gói tên Hoa Xưa là Giọt Lệ - nay là Hạt Châu
Nguồn: Phạm Thiên Thư, Đoạn trường vô thanh, NXB Văn Nghệ, 2006
II. Sớm tếch bến hồng
Thơ » Việt Nam » Phạm Thiên Thư » Đoạn trường vô thanh » II. Sớm tếch bến hồng
Bức thứ hai: (Thực chất tình yêu Kim, Kiều) Đền nhau tơ tóc duyên đầu Ba năm – trăng dãi hoa dầu thế thôi Ý người – sóng nổi, mây trôi Chốn xa tìm đến, đến rồi - lại đi Hiên Thu lần lữa cầm kỳ Chén quỳnh lạnh rượu, câu thi biếng vần (20) Trước còn nể nguyệt ươm Xuân Lần hồi lối cũ sương ngần hạt sa Kể từ hương lửa một nhà Phôi pha - thì nhớ, đậm đà - thì quên Kiều xưa như suối qua triền Rêu khô lệ đợi, trăng phiền dáng theo *** Ngựa dong, phố sớm, thôn chiều Lang thang vó rụng, tiêu điều bụi bay Chàng Kim dường tỉnh dường say Mây xuôi nhớ tóc, hoa lay nhớ người (30) Mười lăm năm lại đơm tươi Duyên may, bọt sóng chim trời gặp nhau Lan xưa in đáy dòng sầu Trách chi con suối nhạt màu thời gian Trăng nao man mác tơ đàn Chừ nghe hờ hững đôi làn khói bay Lò trầm ai chửa ngừng tay Mà sao hơi lạnh như ngày mưa thưa Vui giờ nuối cái buồn xưa Chút gì để nhớ, để chờ, để không... (40) Tưởng đàn nối nhịp tơ đồng Thuyền trăng sớm tếch bến hồng bay lên Chơi vơi trong cõi diệu huyền Đời Kiều dệt một trường thiên tuyệt vời
Nguồn: Phạm Thiên Thư, Đoạn trường vô thanh, NXB Văn Nghệ, 2006
III. Ruổi rong nhật nguyệt
Thơ » Việt Nam » Phạm Thiên Thư » Đoạn trường vô thanh » III. Ruổi rong nhật nguyệt
Bức thứ ba: (Vẽ cuộc du sơn, Kiều nhìn đôi hài của mình, ngộ ra mọi cuộc tìm kiếm bi đát của kiếp người) Nửa Thu nhân tiết đẹp trời Non nghiêng - bút dựng, mây dời - mực sa Thênh thang cáng gấm, tàn hoa Chàng Kim ngựa trước, áo nhoà sắc cây Một nhà lên núi xem mây Rèm thưa hoa động, dấu giày sương đơm (50) Kiệu dừng bãi núi cỏ thơm Lên cao mới biết là đường quanh co Giải sông xanh vẳng câu hò Lau vàng thấp thoáng cánh cò về trưa Bà Vương chỉ áng mây đưa: Chân trời mờ mịt, quê xưa chốn nào Cuối thu hẳn chớm bông đào Vườn ta – ai biết giờ vào tay ai Thân già
 
↓ CHÚ Ý: Bài giảng này được nén lại dưới dạng RAR và có thể chứa nhiều file. Hệ thống chỉ hiển thị 1 file trong số đó, đề nghị các thầy cô KIỂM TRA KỸ TRƯỚC KHI NHẬN XÉT ↓






Các ý kiến mới nhất