Chào mừng quý vị đến với Website của Nguyễn Kỳ Anh Vũ.
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy đăng ký thành viên tại đây hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
Gốc > Bài viết > LƯU GIỮ KỈ NIỆM > Bạn bè >
KĨ NIỆM 01 tháng 4
- Con ốc nhỏ mang linh hồn của biển…(TTNT) (24/03/11)
- Tám tháng ba (10/03/11)
- CHÚC MỪNG NĂM MỚI 2011 (31/12/10)
- Chúc mừng Giáng Sinh (11/12/10)
- 20-11-2011-THÔI BUỒN -NÊN VUI! (17/11/10)
Đã mười năm trôi qua, kể từ ngày người nhạc sĩ tài hoa Trịnh Công Sơn về cõi vĩnh hằng, ngày 1/4/2001, nhưng đối với người yêu nhạc Trịnh thì dường như ông vẫn hiện diện đâu đây, với những ca khúc đã đi vào lòng nhiều thế hệ người Việt.(TM)
Cuối Cùng Cho Một Tình Yêu
(TCS)
Ừ thôi em về, chiều mưa giông tới
Bây giờ anh vui, hai bàn tay đói
Bây giờ anh vui, hai bàn chân mỏi
Thời gian nơi đây
Bây giờ anh vui, một linh hồn rỗi
Tình yêu xứ này
Một lần yêu thương, một đời bão nổi
Giã từ giã từ.
Chiều mưa giông tới em ơi em ơi
Sầu thôi xuống đầy, làm sao em nhớ
Mưa ngoài sông bay, lời ca anh nhỏ, nỗi lòng anh đầy
Sầu thôi thôi đầy
Sầu thôi xuống....đầy.
VÔ THƯỜNG
(Phạm Duy)Trăng to tròn rồi khi không còn trăng nữa
Trăng già nua, rồi trăng tái hồi trăng non
Có gì đâu mà em tủi em buồn?
Xin lặng chờ cho trăng ngàn sẽ tới.
Hoa khô rời cành xác hoa buồn rơi
Xuống cội hoa nuôi mầm dưới đất đen
Có gì đâu mà em khổ em phiền
Đợi nhé em đóa hoa rồi sẽ lên
Trăng to tròn vằng vặc suốt đêm
Em tươi ròn ngả xuống, xuống vai mềm
Ôm người em ấm êm
Hôn vào đôi mắt ngoan
Cho đời thêm sắc, cho tình sáng thêm.
Hoa thơm lừng ngào ngạt trước sân
Em thơm nồng tỏa ngát,ngát căn phòng
Hoa quỳnh ngấy ngất đêm
Da thịt em quá thơm
Cho tình thêm sắc cho đời sáng hơn.
Quê hương buồn một thời xót thương đau yếu
Bao loạn ly làm xơ xác miền quê yêu
Bão rồi mưa rồi nắng tỏa trưa chiều
Trên đường làng, cây trong vườn nắng chiếu
Quê hương nghèo và buồn những năm nguy khó
Nhớ rồi quên trong đời sống trước sau
Có gì đâu mà ôm chặt mối sầu
Buồn khóc than cũng xong rồi nỗi đau
Quê hương một đổi dài lá non
Em mơ màng lả lướt bước chân mềm
Vai kề vai nắng êm
Đưa người trên lối quen
Không buồn dĩ vãng không màng cõi tiên
Quê hương một chiều ngồi mé sông
Ta ca thầm một khúc hát mơ màng
Trong trời quang đãng ôi
Nghe tình ca lứa đôi
Đôi tình nhân đó nên đời vẫn vui
Quê hương một đổi dài lá non
Em mơ màng lả lướt bước chân mềm
Vai kề vai nắng êm
Đưa người trên lối quen
Không buồn dĩ vãng không màng cõi tiên
Quê hương một chiều ngồi mé sông
Ta ca thầm một khúc hát mơ màng
Trong trời quang đãng ôi
Nghe tình ca lứa đôi
Đôi tình nhân đó nên đời vẫn vui
Cảm nhận về ca khúc Cuối cùng cho một tình yêu (nhạc: Trịnh Công Sơn - thơ: Trịnh Cung)
Trời vào đông. Chiều mưa phơ phất. Và gió, lành lạnh… Ta chợt nghĩ về người, lại nhớ một điều gì đó mông lung, mơ hồ…
Ừ thôi em về
Chiều mưa dông tới
“Ừ thôi”… sao mà có thể nhẹ tênh đến thế? Bóng em đang khuất dần vào ngõ sâu của góc phố rêu phong xa, xa vời… Mình ta, phần hồn nào chợt rụng rời, chấp chới giữa mưa nhạt nhòa hư không.
Bây giờ anh vui / Hai bàn tay đói
Bây giờ anh vui / Hai bàn chân mỏi
Thời gian nơi đây
Bây giờ anh vui / Một linh hồn rỗi / Tình yêu xứ này...
Không biết khi họa sĩ Trịnh Cung đặt bút viết nên những câu thơ nhẹ tựa bông nhưng đầy ám ảnh, có phải đang vẽ nên bức tranh tâm cảnh với cùng thứ tình cảm không định nghĩa được như ta không, để rồi qua những giai điệu mượt mà từ trái tim người cố nhạc sĩ thiên tài Trịnh Công Sơn sao đi vào lòng nhẹ nhàng mà thương buốt, mà nhói… Ta đã nghe rất nhiều lần và hình như lần nào cũng chìm đắm trong ca từ mộc mạc, chất giọng trầm lắng, đượm buồn từ Elvis Phương, chìm cả vào bể cảm xúc vô định của lòng mình…
Chưa khi nào em biết được những điều đó. Chưa lúc nào em hiểu những điều đó. Ta lặng im, vẫn lặng im ngày hôm qua, hôm nay và có lẽ mãi mãi… Ta mệt rã rời với phần hồn gắng lấp đi đôi mắt si khỏi những tia nhìn ngây thơ thanh khiết, nhưng ta vui với niềm hạnh phúc ngập tràn khi ôm ấp, nâng niu thứ tình cảm day dứt và tha thiết ấy…
Giã từ giã từ
Em ơi em ơi…
Ừ thôi... Em là gió, là mây. Gió cứ thổi và mây cứ bay. Ta chẳng là gì giữa cái vô thường bao la của nhân gian…
Làm sao em nhớ
Lời ca anh nhỏ
Nỗi lòng anh đây
“Mưa ngoài song bay” - Mưa vẫn rơi và lòng ta vẫn nhớ. Một thoáng thấy em chợt hiện về, lại tan… Một thoáng thấy hồn vẫn trôi, lại đau. Chào em nhé, giấc mơ tim tím của lòng ta.
Cơn mưa đầu mùa lại về, làm dâng bão tố đâu đây. Cuối phố đơn côi, em quay lưng, tà áo tinh khôi thướt tha như thuở nào.
Ừ thôi, em về…. Ừ thôi…
D.TR. (Mỹ Tho)
"Như một lời chia tay"
(TCS)
Những hẹn hò từ nay khép lại
thân nhẹ nhàng như mây.
Chút nắng vàng giờ đây cũng vội
khép lại từng đêm vui
Đường quen lối từng sớm chiều mong,
bàn chân xưa qua đây ngại ngần.
Làm sao biết từng nỗi đời riêng
để yêu thêm yêu cho nồng nàn.
Có nụ hồng ngày xưa rớt lại
bên cạnh đời tôi đây.
Có chút tình thoảng như gió vội
tôi chợt nhìn ra tôi.
Muốn một lần tạ ơn với đời
chút mặn nồng cho tôi.
Có những lần nằm nghe tiếng cười
nhưng chỉ là mơ thôi.
Tình như nắng vội tắt chiều hôm
tình không xa nhưng không thật gần.
Tình như đá hoài nỗi chờ mong
tình vu vơ sao ta muộn phiền
Tiếng thì thầm từng đêm nhớ lại
ngỡ chỉ là cơn say.
Đóa hoa vàng mỏng manh cuối trời
như một lời chia tay.
Có nụ hồng ngày xưa rớt lại
bên cạnh đời tôi đây.
Có chút tình thoảng như gió vội
tôi chợt nhìn ra tôi.
Tiếng thì thầm từng đêm nhớ lại
ngỡ chỉ là cơn say.
Đóa hoa vàng mỏng manh cuối trời
như một lời chia tay.
Xin chào bạn !
Đỗ Đức Thiệu (Vũng Tàu) thân mời bạn ngày 12 tháng 6 đến Vì tương lai (http://binhbath.violet.vn) để dự họp mặt Kỉ niệm ngày Website vừa tròn 1 năm nhé !
Đức Thiệu rất vui khi được đón tiếp bạn, bạn nhé !