Chào mừng quý vị đến với Website của Nguyễn Kỳ Anh Vũ.
Cảm xúc cho bốn mùa
|
Bốn mùa. Vòng luẩn quẩn của thời gian. Xuân - Hạ - Thu - Đông. Đến rồi đi. Và trong cái vòng luẩn quẩn ấy ta cũng cảm thấy có điều gì đó. Bất ổn. Không. Lẻ loi. Một chút. Và bâng khuâng tự hỏi... Xuân đến, lộc non và chim hót
Mùa xuân! Chim ca ríu rít, hoa nở khắp mọi nơi. Dạo lòng vòng trên đường ta sẽ thấy tâm hồn như trẻ lại bởi những sắc hoa thắm biếc muôn màu muôn vẻ có mặt khắp mọi nơi. Và khuôn mặt ai trông cũng tươi trẻ hơn mỗi độ xuân về. Những người cha, người mẹ sẽ ngày ngày trông ngóng các con đi xa về. Và trong một năm, cuộc vui chỉ có thế, là những ngày cả gia đình đông đủ quần tụ bên mâm cỗ cúng ông bà. Những mùa xuân, ta luôn có những ước mơ về một hạnh phúc còn ở đâu đó xa lắm. Và hiện tại vẫn là hiện tại, ta chẳng thể nói trước điều gì. Chỉ biết mỗi năm Tết đến, ta tự động viên mình phải luôn luôn cố gắng và cố gắng thật nhiều. Hạ về, sen nở cả ao xanh
Mùa hạ! Phượng vĩ đỏ rực cả một góc trời. Ve kêu âm vang đinh tai nhức óc. Và nắng, và gió như tăng thêm sức nóng và sự ngột ngạt của những ngày hè. Khắp nước học trò sôi động với những kì thi: thi chuyển cấp, thi tốt nghiệp, thi đại học cao đẳng... Chợt nhớ ra chỉ mới mấy năm thôi, mình cũng ở trong tâm trạng buồn vui âu lo lẫn lộn. Nhưng rồi mọi chuyện sẽ trôi nhanh. Và ta đã bước vào ngưỡng cửa cuộc đời trong những ngày mùa hạ như vậy đấy! Thu tới, lá vàng rơi nhè nhẹ
Mùa thu! Bầu trời cao xanh, nắng vàng rải mật và gió thổi nhè nhẹ đưa những chiếc lá vàng từ từ về với mẹ Đất. Mùa thu gợi nên nhiều cảm xúc nhất trong năm, chả thế mà biết bao nghệ sĩ đã tốn bao giấy mực, bao công sức để cho ra những tác phẩm để đời về nó. Mùa thu chỉ gợi nên những nỗi nhớ và buồn mênh mang. Ta sinh ra trong cuối thu, và có lẽ vì thế mà tâm trạng cũng luôn bất ổn lúc mưa lúc nắng. Đông đi, một đò ngang chòng chành
Mùa Đông! Trời u ám như bị che lấp bởi một chiếc khăn voan xám xịt. Gió ẻo lả lướt qua từng cành cây và trêu đùa tai ác với những chiếc lá già cỗi còn bám lại trên cây. Mùa đông có ai mà vui được khi trông thấy cảnh như thế. Ngồi trong nhà nhìn mưa rơi mà nước mắt ta cứ tuôn theo mưa. Khóc cho cảnh xa quê. Khóc cho sự cô đơn trống trải trong lòng. Khóc cho những điều không vui đã gặp phải. Và khóc cho nước mắt rơi hết để khi xuân đến, ta lại đón chào xuân bằng những nụ cười tươi roi rói. Xuân, Hạ, Thu, Đông đi rồi lại đến... |
Tôn Nữ Bích Vân @ 02:32 04/07/2010
Số lượt xem: 1002
- Suối mơ (24/06/10)
- Gửi Gió Cho Mây Ngàn Bay (22/06/10)
- Cát bụi (17/12/09)
- Người lính-Huyền thoại một tình yêu (16/12/09)
- Giáo sư, tiến sĩ toán học Ngô Bảo Châu (12/12/09)




Xuân đến, lộc non và chim hót
Hạ về, sen nở cả ao xanh
Thu tới, lá vàng rơi nhè nhẹ
Đông đi, một đò ngang chòng chành
Xuân, Hạ, Thu, Đông đi rồi lại đến...
Hỹ, nộ, ái, ố ẩn hiện mãi trong đời...
Ôi vòng thời gian-Sắc màu cuộc sống
Mái tóc pha sương-Đồng vọng khói lam chiều
Trăm mối giận hờn cố tìm vài nét để thương yêu
May mà có em!
Cô bé Huế áo trắng mờ nhân ảnh
Giúp cho Anh khép kín cả bốn mùa
Vâng! đến rồi đi như qui luật những đùa vui
Riêng có vài nổi buồn vu vơ còn đọng vọng!